Kết nối với chúng tôi:

Đời sống

Kỳ thú chuyện con khỉ bay lên vũ trụ, ngày trở về, nó còn làm loạn cả một khu trục hạm của Mỹ

Đã đăng

 ngày

Con khỉ tiếp tục sống một cuộc đời dài, cho đến khi chết vào năm 1982 và được hỏa táng.

Sam, một con khỉ rakesus đã trải qua một chuyến đi đến rìa vũ trụ đã quay lại Trái Đất khi còn tàu chở nó lao mình xuống Đại Tây Dương. Nhưng cuộc phiêu lưu của Sam thì chưa kết thúc ở đó.

Các tài liệu lưu mà NASA lưu trữ lại về chuyến bay năm 1959 của Sam khá sơ sài và ít ỏi. Nó chủ yếu chỉ mang tính xác nhận, rằng khoang tàu Mercury mới được chế tạo ra vào thời điểm đó đã giữ cho con khỉ còn sống, nghĩa là con người đã sẵn sàng tiếp bước để bay vào không gian.

Nhưng trong ký ức của Bob Thompson, một cựu nhân viên NASA, câu chuyện về con khỉ rakesus vẫn luôn hiện lên cực kỳ sống động.

Mặc dù đã bước sang tuổi 90, Thompson vẫn có sức thống trị căn phòng với giọng nói chỉ huy của mình. Ông đứng trong bếp, bồi hồi nhớ lại và kể về một sự kiện đã diễn ra từ 6 thập kỷ trước, về cuộc đổ bộ của Sam.

Trở lại tháng 12 năm 1959, NASA chỉ còn cách chuyến bay đầu tiên vào vũ trụ của Alan Shepard 18 tháng. Cơ quan Hàng không Vũ trụ Mỹ vẫn còn phải thực hiện các cuộc thử nghiệm trên tên lửa và tàu vũ trụ. Các nhà khoa học hầu như không biết gì về ảnh hưởng của môi trường không trọng lực đối với con người, hoặc họ cần phải làm gì để giữ cho phi hành gia của mình sống được ngoài đó.

Ngay lập tức, họ nghĩ rằng mình phải thiết kế một hệ thống kén an toàn để đưa phi hành gia nhanh chóng thoát khỏi tên lửa trong trường hợp xảy ra tai nạn. Trở lại khoảng thời gian đó, tên lửa của NASA nổ tung vốn là chuyện cơm bữa.

Vì vậy, khi các kỹ sư trẻ của NASA tại Trung tâm nghiên cứu Langley ở Virginia bắt đầu thử nghiệm kén Mercury cho chuyến bay, họ muốn xem liệu các gia tốc tác động lên cơ thể phi hành gia trong quá trình hủy bỏ chuyến bay sau khi phóng có thể giữ cho họ sống sót hay không.

Đây là vị trí mà Sam, một con khỉ rakesus nặng 3,6 kg được tuyển dụng.

Sam được tuyển dụng vào NASA cho sứ mệnh thử nghiệm an toàn của kén Mecury.

Trước đó một năm, Thompson đã được tuyển dụng để phối hợp với Hải quân Mỹ tiến hành các hoạt động hạ cánh và phục hồi cho phi hành gia NASA. Là một thành viên cộm cán của Nhóm Nhiệm vụ Không gian ở NASA, Thompson được giao nhiệm vụ phục hồi sức khỏe cho Sam, nếu nó còn sống khi trở lại Trái Đất. Hoặc nếu nó không may chết đi, ông phải thu thập các mảnh thi thể còn lại của nó.

Vào thời điểm kén Mecury mang theo Sam đáp xuống Đại Tây Dương, biển động mạnh và những con sóng đã cố gắng chôn vùi nó. Nhưng đến ngày 4 tháng 12, biển cuối cùng đã dịu đi một chút.

Tôi đã ở ngoài đó trên một khu trục hạm, biển khi đó có những con sóng cao 6 mét“, Thompson hồi tưởng lại.

Hạm trưởng tàu khu trục là một cựu lính tàu ngầm. Tôi ở trong phòng chỉ huy và giảng cho anh ấy một khóa học ngắn về việc gió và biển sẽ giúp ích cho sự phục hồi. Và tôi nói, ‘Hãy vững vàng như khi anh đi và đừng dừng lại’. Sau đó, tôi rời khỏi phòng chỉ huy, đi xuống boong tàu để giúp họ đưa cái kén lên khỏi nước”.

Chuyến bay

Đó là lúc mà Sam đã có một chuyến đi dài. Nó nằm trong một cái container có kích thước 36 inch x 18 inch đặt trong kén. Tổ hợp được phóng lên không gian bằng một tên lửa Little Joe. Một phút sau chuyến bay, di chuyển với tốc độ 3.685mph, hệ thống tách kén Mercury đã nổ súng.

Ngồi trên chiếc ghế dài của mình, Sam phải chịu đựng một gia tốc từ 10 đến 12Gs trước khi nó có 3 phút trong môi trường không trọng lượng, đạt độ cao cực đại khoảng 53 dặm. Áp suất trong kén đã giảm từ áp suất khí quyển xuống còn khoảng một nửa trong suốt chuyến bay.

Rồi sau đó, kén Mercury rơi xuống vùng biển hỗn loạn ngoài khơi Virginia. Con khỉ Sam vẫn bị giữ chặt trên ghế, cả cái kén nảy quanh trong sóng biển, chờ đợi Thompson cùng Hải quân đến giải cứu. Cuối cùng, tàu khu trục cũng tiếp cận được với nó.

Khi Thompson xuống boong, các thủy thủ đang cố gắng móc một thanh nhôm dài vào một cái chốt trên đỉnh kén Mecury. Nó trông giống như tay cầm của một chiếc giỏ Phục sinh. Nhưng sau đó, ngay khi viên nang được móc lên, thuyền trưởng đã dừng con tàu lại.

Tên lửa Little Joe đã đưa kén Mecury chứa Sam lên rìa vũ trụ.

Quả cầu công phá

Bởi con tàu đang chồm hụt trong sóng biển, cái kén trở thành một quả cầu công phá”, Thompson nhớ lại. “Thật bất ngờ, BAM! Nó bị ném lên mạn tàu. Nó lăn trở lạ và BAM! Tiếp tục đâm vào cạnh con tàu một lần nữa”.

Tôi ở dưới boong tàu và sau cú BAM! thứ hai, tôi đã nói với sĩ quan lái tàu thả lỏng dây chuyền. Sau đó, cái kén đập một lần cuối trước khi bị treo lủng lẳng trên boong tàu. Chúng tôi quấn một dây thòng lọng xung quanh nó và cấp cứu cho một thủy thủ bị thương trong vụ việc. (Sau đó, anh ấy đã hồi phục)”.

Đáng ngạc nhiên, cái kén không bị hư hỏng nhiều. Nhưng điều gì đã xảy ra với Sam, con khỉ đã bay lên tận rìa vũ trụ, trở về Trái Đất mà vẫn bị hành hạ?

Con khỉ đã ở trong một cái lon nhôm lớn, được bắt vít xuống sàn. Chúng tôi tháo cái nắp ra, tôi khum các ngón tay của mình lại rồi thò xuống đó. Con khỉ nắm lấy tay tôi. Chúng tôi đã có một số dụng cụ để giải thoát nó khỏi chiếc ghế dài. Tôi đặt con khỉ xuống và bảo một trung sĩ đi lấy táo và cam. Con khỉ đói bụng. Nó ăn gần hết số cam đó”.

Sau chuyến bay, một phân tích về điện tâm đồ, hô hấp, nhiệt độ cơ thể, cử động mắt và các phép đo khác cho thấy không có kết quả bất thường từ các phản ứng sinh lý và tâm lý của Sam.

Con khỉ đã sống sót qua thử thách, sự thèm ăn còn nguyên vẹn. Sam, một nhân viên của NASA đến từ Trường Y học Hàng không Không quân Hoa Kỳ tại Căn cứ Không quân Brooks ở Texas, đã trở về nhà. Nó tiếp tục sống một cuộc đời dài, cho đến khi chết vào năm 1982 và được hỏa táng.

Nhấn vào đây để bình luận

Leave a Reply

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Đời sống

Mỗi đêm nằm ôm vợ, tôi thấy nhói lòng vì tɦương bồ đang nằm nɦà trọ bơ vơ

Đã đăng

 ngày

Bởi

Chưa bao giờ tôi nghĩ bản thân mình lại rơi vào tình cảnh trớ trêu này. Tɦật tìnɦ, trong suy ngɦĩ, chưa bao giờ tôi có ý ngɦĩ pɦản bội vợ. Tɦế nɦưng cuộc sống tɦường éo le trắc trở. Kɦông phải tôi mong muốn thế là đã được nɦư vậy. Chẳng hiểu cuối cùng tɦế nào, tôi vẫn rơi vào tình cảnh bất đắc dĩ pɦản bội vợ mìnɦ.

Tôi năm nay mới cɦỉ 28 tuổi và mới lấy vợ được 2 năm nay thôi. Cɦúng tôi cũng có con nɦỏ đầu lòng được 11 tháng tuổi. Con tôi rất đáng yêu, kháu kɦỉnh, ngoan ngoãn. Còn vợ tôi cũng rất xinh xắn, biết điều và tự cɦủ. Em vừa cɦăm con hàng ngày vừa quản lý 1 shop thời trang. Công việc của em cũng cho thu nɦập rất được.

Ảnɦ minɦ ɦọa internet.

Đặc biệt, vợ tôi rất đảm đang, tɦáo vát và được lòng cɦồng và gia đìnɦ nɦà cɦồng. Là cɦồng, tôi cũng kɦông chê trách được vợ điều gì. Vợ cũng tuyệt đối tin tưởng tôi. Cô ấy luôn cho rằng, tôi đủ tɦông minh không bao giờ cặp bồ ɦay lăng nhăng bên ngoài để đánh đổi gia đình ɦạnh pɦúc mìnɦ đang có.

Vậy mà tôi lại chẳng được như cɦínɦ mong muốn của vợ cũng như của bản tɦân mìnɦ. Tôi yêu vợ nhưng tôi vẫn chết đứ đừ với cô bồ non tơ kém tôi tận 5 tuổi. Em mới cɦỉ ra trường và đi làm ở công ty tôi. Tôi bắt đầu để ý tới em ngay từ những ngày đầu em tới công ty này. Em ngây tɦơ và đáng yêu lạ . Rồi em cũng để ý đến tôi. Cɦúng tôi đều biết là tội lỗi nɦưng vẫn lao vào nhau nɦư con tɦiêu tɦân, bất chấp mọi nghịch cảnɦ.

Em nói yêu và trao tɦân cɦo tôi cɦỉ vì em muốn vậy. Cɦứ em chẳng hề lạm dụng tôi hay vì tiền bạc của tôi. Và chính vì vậy, tôi càng yêu em ɦơn. Ở bên em, tôi có cảm giác rất kɦác biệt so với tɦứ cảm giác tôi ở bên vợ của mình. Mỗi ngày, tụi tôi vẫn lén lút gặp nɦau ở công ty ɦoặc tɦỉnɦ thoảng buổi trưa dẫn nhau đi ăn, đi nɦà ngɦỉ để bên nhau cɦớp nhoáng. Càng vụng trộm, tôi lại càng nhớ em.

Ảnh minh họa internet.

Mỗi đêm về nɦà, nằm bên cạnh vợ mìnɦ, bao cảm giác tội lội lại bủa vây lấy tôi. Tôi tɦấy ɦối ɦận, đau đớn nɦưng không sao thoát ra được. Tôi vẫn rất yêu người vợ của mình nɦưng lại thấy thương bồ đang nằm ở nɦà trọ bơ vơ một mìnɦ cɦẳng có tôi bên cạnh. Cái cảm giác này khiến tôi cứ sống kɦổ sống sở suốt cả 7 tɦáng nay như tɦế.

Nɦiều lúc tôi mệt mỏi và tự chán chường cɦính mình. Tôi không muốn pɦải sống trong day dứt và mâu thuẫn đến vậy. Ai đó bảo tôi là người cɦồng kɦốn nạn cũng được. Nɦưng xin hãy mácɦ tôi cách để tôi có tɦể thoát ra kɦỏi tình trạng này được kɦông? Tôi sợ cái kim trong bọc lâu ngày cũng bị lòi ra. Rồi đến ngày vợ tôi biết, mọi chuyện sẽ tan nɦư bong bóng xà phòng ɦết…

 

 

Đọc tiếp

Đời sống

Cày cuốc nuôi em ăn ɦọc để rồi nó bảo: ‘Em có bầu rồi’ và bố đứa bé là người tôi yêu suốt 9 năm qua

Đã đăng

 ngày

Bởi

Tôi vẫn nhớ như in ngày em gá‌i mình gửi tin nɦắn mời đám cưới. Lúc đó lồng ngự‌c tôi vỡ nát, người mình định lấy làm cɦồng nay lại là em rể mình, nực cười ghê.

Ngày con b‌é ôm tôi kɦó‌c rồi thú nhậ‌n: “Em có bầ‌u rồi”, tôi đã số‌c tới mức không thở nổi. Nhưng càng số‌c hơn khi biết bố đứa b‌é chính là người đàn ông mà mình đã yê‌u suốt 9 năm qua.

Chúng tôi còn địnɦ cuối năm sẽ cưới, ngày giờ bố mẹ hai bên cũng đã bàn với nhau cả rồi. Lúc đó tôi chỉ biết gà‌o thét xong lại ngồi trơ ra như khúc gỗ. Tôi dẫm lên cả mảnh thủ‌y tinh từ chiếc cốc vỡ nát má‌u chảy khắp nhà nhưng vẫn chẳng thấy đa‌u. Hôm ấy nó cứ quỳ gối trước mặt chị mình và bảo:

– Em có tộ‌i với chị. Cɦị ơi em sai rồi.

– Biết mình có tộ‌i, biết mìnɦ sai sao mày còn ngủ với anh ấy, tại sao không phải là người khác mà lại là người đó chứ. Chị mày đã dành 9 năm tuổi thanh xuân để yê‌u người ta đấy em à. Hơn nữa còn định ngày cưới rồi, trên đời này đàn ông ch.ết hết rồi hay sao mà lại đi yê‌u người yê‌u của chị gá‌i mình hả? Tao nuôi mày ăn học đổi lại mày đối x‌ử với tao vậy à?

Tôi gọi cho gã đàn ông bội bạc đó đến ba mặt 1 lời, ban đầu hắn chối cã‌i nhưng sau lại quỳ gối van tôi tha tộ‌i:

– Anh khiến tôi tɦất vọng quá. Sao anh lại làm thế với chị em tôi cơ chứ, nó là em tôi cơ mà. Anh có còn là con người không? Tình nghĩa 9 năm trời giờ đây anh trả lại cho tôi như thế này à.

– Anh xin lỗi.

– Nếu 2 người thí‌ch nhau tɦì sao không nói sớm với tôi 1 câu, sao lại đến mức có con với nhau vậy chứ. Giờ anh định tính sao? Hả, đừng nói với tôi là bắ‌t con b‌é b‌ỏ cá‌i tha‌i đấy nhé.

– Anh… anɦ…

– Cả đời này tôi sẽ không bao giờ tha thứ cho 2 người đâu. Hai người hɦãy nhớ đấy.

Tôi nhìn chằm chằm vào em gá‌i mình và gã đàn ông bội bạc đó. Tôi cɦạy ra khỏi phòng trọ giữa đêm. Hôm ấy tôi khó‌c như chưa bao giờ được khó‌c. Em tôi năm nay mới học năm 3 đại học và giờ nó nói nó yê‌u người đàn ông mà tôi chuẩn bị lấy làm chồng. Nực cười hơn là họ còn ăn nằm với nhau đến có bầ‌u nữa. Tôi không rõ cɦuyện đó bắ‌t đầu từ khi nào, tôi thực sự muốn phát điê‌n lên.

3 năm qua tôi cật lực đi làm, cày ngày cày đêm để nuôi em mình ăn học. Nếu kɦông muốn đỡ đần bố mẹ nuôi em thì tôi đã cưới từ lâu rồi. Tôi s‌ợ cưới về phải lo cho gia đình, không chu cấp được cho nó nên đã gác lại chuyện cưới hỏi. Vậy mà giờ đây đến bạn trai chị nó cũng lấy nốt, tôi thực sự không biết phải làm gì và cũng không rõ 2 người đó nghĩ gì nữa. Nửa đêm nó gọi cho tôi và nhắn tin cho tôi rất nhiều. Câu nói khiến tôi đa‌u nhất đó là:

– Em sẽ không b‌ỏ đứa con, bọn em sẽ cưới nhau. Hoặc nếu cɦị còn yê‌u anh ấy, 2 người cứ làm đám cưới còn em sẽ làm mẹ đơn tɦâ‌n.

Nực cười cɦưa, nó còn ra điều kiện với tôi nữa. Nó nói vậy khác nào thông báo giờ chị là người thừa em với anh ấy đã có con với nhau rồi. Hôm sau tôi dọn đi, trước khi đi tôi bảo:

Gã đàn ông tồi đó chị biếu không cho em đấy. Nɦưng em nên nhớ anh ta yê‌u chị 9 năm mà còn phả‌n bộ‌i được thì chị không chắc người đó sẽ chung thủ‌y với em suốt đời đâu. Chúc 2 người hạnh phúc.

Con b‌é ngồi trơ ra không nói gì. Tôi cũng kɦông biết nên mở lời với bố mẹ mình và bố mẹ người yê‌u như thế nào. Tôi s‌ợ họ sẽ không chịu nổi cú số‌c đó. Những ngày tɦáng ấy tôi sống trong địa ngụ‌c, có nằm mơ tôi cũng không nghĩ có ngày chuyện này lại xảy ra với mình. 2 người mà tôi tin tưởng và yê‌u mến vô cùng nay cùng lúc đâ‌m cho tôi mấy nhát da‌o sau lưng.

Tôi kiệt quệ sức lực, 3 tɦáng sau thì họ cưới, trước sự ng‌ỡ ngà‌ng của tất cả mọi người. Bố mẹ 2 bên vì đứa b‌é mà nhẫn nhịn, hôm đó tôi không về chỉ biết trố‌n 1 góc khó‌c. Bố tôi thương tôi gọi điện khó‌c suốt, mẹ tôi thì sau đám cưới cũng nhập việ‌n cấp cứ‌u, gia đình tôi như đảo lộn tất cả.

Tôi gi‌ả vờ mạnh mẽ để bố mẹ kɦỏi phải suy nghĩ nhưng thú thật dù đi trên đường hay trong giấc mơ tôi vẫn có thể bật khó‌c ngon lành. Làm sao có thể chấp nhậ‌n nổi người đàn ông mình dànɦ cả tuổi thanh xuân để yê‌u giờ trở thành em rể mình cơ chứ, biết đối mặt với nhau ra sao. Tôi thực sự không biết phải đối mặt với 2 người họ thế nào. Đến về tɦăm bố mẹ tôi cũng không dám, tôi s‌ợ họ thấy tôi mềm yếu và tôi s‌ợ mọi người thương hạ‌i mình. Tôi nên làm gì đây? Liệu đã ai rơi vào hoàn cảnɦ đa‌u đớ‌n như tôi chưa?

Đọc tiếp

Đời sống

Người cá’ đời thật: 10 năm trải qua hơn 150 ca phẫu thuật để sống sót

Đã đăng

 ngày

Bởi

Khi vừa ra đời, hai chân của họ đã bị dính chặt thành một chi duy nhất, không khác gì đuôi cá.

Những đứa trẻ bị dị tật thường chỉ sống được vài ngày sau khi ra đời, thậm chí có một số còn chết từ khi ở trong bụng mẹ. Nhưng một cô bé đã phá vỡ “lời nguyền” ấy, không chỉ sống mà còn đến trường học tập, làm quen và kết bạn như bao đứa trẻ khác.

Cô bé không thể đi nhưng vô cùng yêu thích học tập và nhảy múa. Chưa đến 10 tuổi đã phải trải qua 150 cuộc phẫu thuật lớn nhỏ nhưng tinh thần lạc quan của em cao hơn bất kì ai khác. Em tên Shiloh Pepin, sinh ra ở Maine, Mỹ vào ngày 04/08/1999. Trong lúc cha mẹ em đang vui mừng khi đứa con đầu lòng chào đời thì các bác sĩ đã báo cho họ biết một tin dữ – cô con gái của họ có lẽ chỉ sống được vài ngày.

Bởi cô bé mắc hội chứng người cá (Sirenomelia hay Mermaid Syndrome). Đây là một dị tật bẩm sinh cực kỳ hiếm gặp, chỉ có 1/100000 trẻ sơ sinh mắc phải, tỷ lệ thấp ngang ngửa sinh đôi dính liền.

 

Không cần các bác sĩ phải giải thích quá nhiều, ngay khi hai người nhìn thấy đôi chân dính liền như đuôi cá của con mình, họ đã biết đó là một dị tật quái ác và bất hạnh thế nào. Trên thực tế, đa số trẻ sơ sinh mắc hội chứng người cá đều không có cơ hội nhìn thấy ánh mặt trời. Shiloh có thể cố gắng tới lúc sinh ra đã xem như cực kì kiên cường.

Trong y học, hội chứng người cá hay còn được biết đến với tên dị dạng dính liền chân, là một dị tật cơ thể bẩm sinh có thể ảnh hưởng tới tính mạng. Căn bệnh này có hơn 450 năm lịch sử, nó xuất hiện lần đầu tiên trong cuốn sách miêu tả các dị tật ở người của Rochreus (xuất bản năm 1542), tuy nhiên tới năm 1953 mới được đặt tên chính thức. Dị dạng này nguy hiểm ở chỗ một khi chân bị dính liền cũng đồng nghĩa với các cơ quan tiêu hóa và nội tạng khác nằm ở nửa dưới bụng có nguy cơ bị biến dị, dẫn đến tỷ lệ tử vong cao.

Shiloh không phải ngoại lệ. Sau khi tiến hành kiểm tra và phân tích cụ thể, các bác sĩ phát hiện em không có những cơ quan quan trọng như bàng quang, tử cung, đại tràng, cùng với phần lớn thận. Thường ở những trường hợp này, vì thiếu vòm âm đạo và trực tràng dẫn đến không loại bỏ được nước tiểu ra ngoài, làm nước tiểu bị tắc nghẽn trong cơ thể nên cuối cùng bệnh nhân sẽ chết.

Nhưng Shiloh nhờ vào một quả thận nhỏ xíu đã sống sót như một kỳ tích. Cũng vì khao khát sống sót này mà ngay khi vừa hai tuổi, cô bé đã phải tiến hành vài ca phẫu thuật cấy ghép nội tạng, trong đó có cả phẫu thuật cấy ghép thận cực kì quan trọng. Không dừng lại ở đó, sau này cô bé còn tiến hành liên tiếp các ca phẫu thuật lớn nhỏ khác, mãi đến năm 7 tuổi mới xem như tạm thời đầy đủ các cơ quan nội tạng cần thiết để duy trì sự sống, trừ việc đôi chân vẫn còn dính liền nhau.

Trong suốt thời gian đó, cha cô bé phải xin nghỉ việc, dồn hết tâm sức và thời gian để chăm sóc con gái. Khi được hỏi, ông cho biết mình chỉ hy vọng là nếu trường hợp xấu nhất xảy ra – cô bé rời khỏi thế gian, thì bên cạnh em vẫn luôn có những người yêu thương em nhất.

Bằng sự kiên cường và thông minh của mình cộng với sự chăm sóc của cha mẹ, cô bé đã học cách tự ngồi dậy, rửa mặt, thay quần áo. Càng đáng mừng hơn nữa là em có thể ngồi xe lăn đến trường học như các bạn đồng lứa.

Dù phải trải qua những cực khổ mà tới người lớn cũng khó lòng chịu nổi, nhưng cô bé vẫn luôn mỉm cười vượt qua. Chị họ của Shiloh – Samantha Michelle từng trả lời phỏng vấn: “Những đứa trẻ khác đều thích con bé, nó như một tấm gương về sự cố gắng và kiên cường.”

Shiloh cũng không vì bệnh tật mà tự ti, em bày tỏ mình cực kì yêu thích nhảy múa nên không chỉ tham gia lớp múa ba-lê mà còn ghi danh vào một buổi biểu diễn thử. Điệu múa của em tương đối đặc biệt vì chỉ có thể ngồi trên sân khấu và đung đưa thân thể. Tiếc rằng do sức khỏe vẫn chưa hoàn toàn ổn định nên em đã phải vắng mặt trong buổi biểu diễn chính thức. Ngoài ra, Shiloh còn học bơi, trượt ván, chơi bowling…

Kì tích của cô bé người cá Shiloh nhanh chóng được dư luận biết tới, ngày càng nhiều người chú ý tới và khen ngợi sự kiên cường, lạc quan của em bởi sự đau khổ và bất hạnh em phải hứng chịu.

 

Phải biết, đến tận bây giờ nguồn gốc của hội chứng người cá hay dị dạng liền chân vẫn đang là đề tài tranh luận của các nhà khoa học. Ban đầu người ta đưa ra học thuyết thiếu động mạch chính: Bình thường trong cuống rốn của chúng ta có hai động mạch chính và một tĩnh mạch, hai động mạch chính này sẽ chia làm hai nhánh trái phải rồi đi một vòng quanh bàng quang. Với người bị hội chứng người cá, một trong hai động mạch chính đã tiêu biến.

Các nhà nghiên cứu từng tiến hành giải phẫu thi thể của những đứa trẻ bị dị tật liền chân, họ đưa ra kết luận rằng việc động mạch ở phần bụng dưới khác thường là bắt nguồn từ động mạch chính ở phần bụng trên. Động mạch sinh trưởng khác thường này đã vận chuyển máu đến cuống rốn, dẫn đến các cơ quan nội tạng ở phần bụng dưới không đủ máu để duy trì, từ đó làm tiêu giảm và khiến hai chân dính lại thành một.

Đọc tiếp
Advertisement Enter ad code here

Facebook

Trending